Những suy tư....

Tâm sự của giáo viên trẻ ngày 20/11
Hạnh phúc khi được làm nghề giáo, mong muốn đổi mới phương pháp giảng dạy cho học trò, trăn trở chế độ đãi ngộ... là những tâm sự của nhiều giáo viên trẻ nhân ngày nhà giáo Việt Nam.

Tôi bước vào nghề giáo ban đầu không phải vì sự yêu thích, mà do gia đình bắt buộc lựa chọn. Nhưng ngay từ ngày đầu đứng trên bục giảng với tư cách là một giáo viên, tôi biết là mình đã bén duyên với nghề. Những ánh mắt trong sáng, câu nói ngây thơ, vô tư hay sự lo lắng, quan tâm của học trò dành cho mình những khi bị bệnh, lúc buồn hay vui đã làm tôi quên đi những mệt mỏi của công việc và lo toan trong cuộc sống hằng ngày.

Qua hình ảnh của các em, tôi như được sống lại cảm giác thời thơ ấu. Nhưng, quan trọng hơn là tôi nhận ra được những giá trị của cuộc sống. Thật hạnh phúc khi được là một người làm nghề đưa đò qua sông, rồi nhìn thấy học trò của mình học giỏi, trưởng thành. Tôi lấy đó làm động lực để phấn đấu nhiều hơn và quyết định gắn bó với nghề giáo suốt đời.

Khi còn là học sinh, ngày 20/11 chúng tôi nhớ đến các thầy cô như một điều thật thiêng liêng và ý nghĩa. Nhưng đáng buồn, giờ đây, tôi cảm thấy ngày lễ này dường như đang dần phai nhạt. Tuy không phải là tất cả nhưng nó khiến tôi suy nghĩ. Cuộc sống ngày càng phát triển với nhiều tác động của xã hội, cách ứng xử đối với thầy cô của các em cũng ngày càng hạn chế. Điều đó khiến tôi nghĩ rằng mình cần phải làm gì đó bằng tất cả những gì có thể để bồi dưỡng cho các em nhiều hơn về đạo đức, lối sống.

Do đó, tuy phụ trách bộ môn Sinh học với các kiến thức về ADN, về gen..., tôi cố lồng ghép những bài học đạo đức, câu chuyện về hạt giống tâm hồn trong mỗi giờ lên lớp để "ươm mầm vốn sống" cho các em.